|
Tiểu Sử Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế
Các bài viết của BS Nguyễn Đan Quế
Nguyễn Đan Quế và khát vọng Tự Do Dân Chủ
Gởi Nguyễn Đan Quế (Thơ Trang Châu)
Freedom for Vietnam, Freedom for My Brother
Tự do cho Việt Nam, tự
do cho em tôi
BS
Nguyễn Đan Quế được tặng Giải Nhân Quyền Heinz R. Pagels 2004
BS Nguyễn Đan Quế bị chuyển ra Thanh Hóa, Bắc Việt
Liên Hiệp Quốc lên án Cộng Sản Việt Nam giam giữ BS Nguyễn Đan Quế
BS Nguyễn Quốc Bảo trước Nghị Viện Liên Hiệp Âu Châu vào Ngày Quốc Tế
Nhân Quyền 12/2004
Từ Saigon, BS Nguyễn Đan Quế đ̣i bầu cử tự do và thay đổi chế độ
Nói chuyện với đồng nghiệp Nguyễn Đan Quế (Lâm Thu Vân)
Tiểu
Sử Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế
Bác sĩ Nguyễn Đan
Quế sinh năm 1942 tại Hà Nội. Ông mồ côi cha từ nhỏ v́ cha ông, một đảng
viên Việt Nam Quốc Dân Đảng, đă bị Cộng Sản sát hại năm 1945. Năm 1954
theo gia đ́nh di cư vào Nam sau hiệp định Geneva chia đôi đất nước. Ông
lớn lên ở miền Nam và theo học Đại Học Y Khoa Sài g̣n. Tốt nghiệp Y khoa
Bác Sĩ năm 1966. Phục vụ tại bệnh viện Chợ Rẫy, đồng thời là Giảng sư
tại Đại Học Y Khoa Sài g̣n.
Được học bổng của
Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO), Bác sĩ Quế đi tu nghiệp về ngành Y khoa Nội
Tiết (Endocrinology) tại Bỉ năm 1968, tại Pháp năm 1969 và tại Anh Quốc
năm 1972. Hoàn tất chương tŕnh tu nghiệp năm 1974, ông từ chối đề nghị
làm việc cho Tổ Chức Y Tế Thế Giới, trở về nước tiếp tục phục vụ tại
bệnh viện Chợ Rẫy, và giảng dậy tại trường Đại Học Y Khoa Sài g̣n.
Tháng 4-1975, vài
ngày trước khi Cộng Sản cưỡng chiếm miền Nam, ông quyết định không chạy
ra ngoại quốc cùng gia đ́nh. Ông ở lại, khám bệnh cho dân nghèo và các
nạn nhân chiến cuộc. Năm 1976, v́ chỉ trích chế độ y tế bất công đối với
người nghèo, chính sách “hồng hơn chuyên” và lề lối làm việc độc tài,
chuyên chế của Đảng Cộng Sản, ông bị cách chức Trưởng Khu Nội Khoa tại
bệnh viện Chợ Rẫy.
Trong những năm
1976-1977, ông cùng một số những người đồng chí hướng tổ chức Mặt Trận
Dân Tộc Tiến Bộ, phát hành hai tờ báo chui: tờ “Vùng Dậy” dành cho sinh
viên, giới trẻ và tờ “Toàn Dân Vùng Dậy” dành cho đại chúng. Tháng
2-1978, ông bị bắt giữ cùng 47 thành viên của tổ chức và bị giam cầm 10
năm không xét xử cho đến năm 1988. Năm thành viên đă chết trong tù. Nhờ
sự can thiệp mạnh mẽ của Hội Ân Xá Quốc Tế và áp lực rộng lớn của dư
luận khắp nơi trên thế giới, ông được trả tự do nhưng vẫn bị theo dơi và
ngăn cấm hành nghề.
Mặc dù vậy, ông vẫn
kiên tŕ tiếp tục tranh đấu. Sau khi thành lập Cao Trào Nhân Bản vào
tháng 2-1990, ngày 11-5-1990, ông đă đại diện Cao Trào Nhân Bản đưa ra
lời kêu gọi các lực lượng đấu tranh cho tự do, dân chủ đa nguyên ủng hộ
cho công cuộc tranh đấu bất bạo động đ̣i hỏi Đảng Cộng Sản phải tôn
trọng các nhân quyền căn bản của người dân Việt Nam, phải chấp nhận sinh
hoạt chính trị đa nguyên và nhất là phải trả cho người dân Việt Nam
quyền lựa chọn một thể chế chính trị phù hợp với nguyện vọng của ḿnh
qua các cuộc bầu cử tự do, công bằng. Lời kêu gọi của Cao Trào Nhân Bản
được phổ biến rộng răi và hưởng ứng khắp nơi trong cũng như ngoài nước.
Sợ uy tín và ảnh
hưởng của Bác sĩ Quế ngày càng gia tăng trong ḷng dân chúng Việt Nam,
Cộng Sản đă bắt giữ ông lần thứ hai vào ngày 14 tháng 6 năm 1990, với
tội danh “có những hành động chống đối chính phủ và âm mưu lật đổ chính
quyền”. Sau đó, vào ngày 29-11-1991, trong một phiên ṭa chớp nhoáng,
không có luật sư biện hộ và không cho công chúng tham dự, ông đă bị Cộng
Sản Việt Nam kết án 20 năm tù và 5 năm quản thúc tại gia sau khi măn hạn
tù. Từ 1991 đến 1998 ông bị chuyển qua nhiều nhà tù khác nhau. Mặc dù
sức khỏe yếu kém, kết quả của những năm dài tù đầy, ông vẫn bị ép làm
lao động khổ sai và thường bị biệt giam. Trước áp lực và vận động mănh
liệt của thế giới, Cộng Sản đă phải thả ông vào ngày 3-9-1998. Trước đó,
họ đă thất bại trong việc thuyết phục ông chấp nhận bỏ nước ra đi để đổi
lấy tự do; ông đă quyết liệt từ chối và trả lời: “Lưu đầy không có nghĩa
là tự do”. Câu nói khẳng khái này đă được dịch sang Anh ngữ: “Exile is
not freedom” và dùng làm đầu đề của nhiều bài viết hoặc phát biểu về Bác
sĩ Quế. Sau khi được thả, ông bị nhà cầm quyền Cộng Sản quản thúc tại
gia.
Cộng Sản tiếp tục
theo dơi, quấy nhiễu, gây khó khăn cho Bác sĩ Quế. Điện thoại của ông bị
cắt, ông bị cấm không được sử dụng fax, internet. Ông bị cô lập và không
được quyền tiếp các kư giả ngoại quốc. Vượt qua mọi khó khăn, ông vẫn
t́m cách lên tiếng chỉ trích chính sách độc tài, đảng trị và thiếu khả
năng của nhà cầm quyền Hà nội.
Ông là linh hồn của
tờ báo chui “Tương Lai” do các anh chị em sinh viên chủ trương, phổ biến
rộng răi trong nước tố cáo chế độ Cộng Sản độc tài tham nhũng, đàn áp
dân chúng, đưa đất nước đến diệt vong và kêu gọi anh chị em sinh viên
học sinh can đảm đứng lên đ̣i lại quyền sống cho dân tộc.
Ngày
13-3-2003,
ông lên tiếng bác bỏ luận điệu xuyên tạc về tự do thông tin của phát
ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam, và ông khẳng định là ở Việt Nam không
có tự do thông tin. Bốn ngày sau đó (17-3-2003), ông bị nhà cầm quyền
bắt giữ lần thứ ba, với tội danh: “Sử dụng internet phổ biến tin tức bất
lợi cho chính quyền”, và tội danh gián điệp. Kể từ khi ông bị bắt giữ
đến nay, không một ai được tiếp xúc với ông. Việc ông bị bắt giữ đă gây
nên một làn sóng phản đối nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam ở khắp mọi nơi
trên thế giới. Cộng đồng người Việt hải ngoại và công luận quốc tế lại
càng phẫn nộ khi được tin Cộng Sản một mặt đàn áp, đe dọa ông trong tù,
một mặt nhắn tin sẽ thả nếu gia đ́nh ông chấp nhận mang ông ra khỏi nước.
Điều này, chứng tỏ ông không có tội ǵ ngoài tội yêu nước, không chấp
nhận ra đi bỏ mặc đất nước cho Đảng Cộng Sản Việt Nam thao túng.
Tổ Chức Ân Xá Quốc
Tế đă công nhận Bác sĩ Quế là “tù nhân v́ lương tâm” và mời ông làm hội
viên danh dự suốt đời của tổ chức này. V́ suốt đời tranh đấu liên tục,
bất chấp hiểm nguy để vận động tự do, dân chủ và nhân quyền cho nhân dân
Việt Nam, ông được gọi là “Sĩ Phu”, một danh hiệu đặc biệt dành cho
những người trí thức đă cống hiến đời ḿnh cho dân tộc và tổ quốc.
Thượng Nghị Sĩ J. Robert Kerry coi ông là một Vaclav Havel của Việt Nam;
Chủ Tịch Tổng Liên Đoàn Lao Công và Lao Động Hoa Kỳ (AFL-CIO) Lane
Kirkland so sánh ông với Andrei Sakharov, Lech Walesa và Nelson Mandela;
Bác học Torsten Wiesel, khôi nguyên Giải Nobel về Y Khoa, Chủ Tịch Ủy
Ban Nhân Quyền của các Hàn Lâm Viện Quốc Gia Hoa Kỳ cũng coi ông như một
Sakharov của Việt Nam.
Để bầy tỏ sự ủng hộ
đối với công cuộc tranh đấu đầy chính nghĩa của dân tộc Việt Nam đ̣i tự
do, dân chủ và nhân quyền, và để bầy tỏ sự ngưỡng mộ trước công cuộc
tranh đấu kiên tŕ đầy gian khổ của Bác sĩ Quế, ngày 5-5-1994, Lưỡng
Viện Quốc Hội Hoa Kỳ đă thông qua với đại đa số tuyệt đối Nghị Quyết
Chung SJ 168, và sau đó ngày 25-5-1994, Tổng Thống Bill Clinton đă kư
thành Đạo Luật (Public Law) 103-258 chọn ngày 11-5, ngày Bác sĩ Quế đưa
ra lời kêu gọi tranh đấu bất bạo động đ̣i tự do, dân chủ cho Việt Nam,
là Ngày Nhân Quyền Cho Việt Nam (Vietnam Human Rights Day). Kể từ 1994,
hàng năm lễ kỷ niệm Ngày Nhân Quyền Cho Việt Nam được tổ chức trọng thể
tại trụ sở Thượng Viện Hoa Kỳ.
Thượng Nghị Sĩ và
Dân Biểu Mỹ thuộc lưỡng đảng đă nhiều lần đề cử Bác sĩ Quế làm ứng viên
cho Giải Nobel về Ḥa B́nh, mới đây nhất vào tháng Giêng năm 2004
(1/2004). Ông từng được trao tặng Giải Nhân Quyền Raoul Wallenberg 1994,
Giải Nhân Quyền Robert Kennedy 1995, và Giải Hellman/ Hammett 2002 của
Human Rights Watch.
BS
Nguyễn Quốc Quân
(Washington DC, USA)
Bác sĩ Cấn Thị Bích Ngọc
Sử mệnh
Việt Nam là những chuỗi ngày dài của bao công cuộc đấu tranh dựng nước,
giữ nước chống ngoại lai, bạo quyền. Việt Nam là một đất nước luôn gánh
chịu những xâu xé binh lửa. Mặc dù qua bao điêu linh, nước Việt vẫn kiên
cường đứng vững trên bản đồ thế giới. Từ hơn hai mươi tám năm qua, đất
nước ta lại trầm ḿnh trong biến loạn Cộng Sản. Cộng Sản với bản chất
phi nhân, chuyên sử dụng những thủ đoạn tàn ác, khủng bố đàn áp người
dân ngơ hầu củng cố chế độ độc tài đảng trị.
Nhưng
cũng từ hơn một phần tư thế kỷ qua, toàn bộ guồng máy thống trị phải
luôn đương đầu với những nhà sĩ phu kiên trinh, một ḷng với dân tộc, đứng
lên đ̣i tự do cho toàn dân. Trong lực lượng ái quốc, phản kháng guồng
máy thống trị này, nổi bật nhất từ hai mươi lăm năm qua có thể nói là
Bác sĩ Nguyễn Đan Quế.
Bác sĩ
Nguyễn Đan Quế sanh năm 1942 tại Hà Nội.
Ông theo gia đ́nh di tản vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp
Đại Học Y Khoa Sài G̣n năm 1966. Ông là một bác sĩ đạt nhiều thành tựu
trên lănh vực khoa học, nhưng cũng là một người nhiều tâm huyết xă hội.
Sau nhiều năm du học, thấm nhuần các chủ thuyết Tây Phương, ông đă mộng
tưởng một xă hội xây dựng trên những tư tưởng nhân bản. Có lẽ v́ thế mà
sau khi hoàn tất chương tŕnh tu nghiệp vào năm 1974, ông đă từ chối làm
việc cho Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) để trở về nước phục vụ đồng bào. Và
khi biến cố tháng Tư 1975 xảy ra, ông đă chọn lựa ở lại Việt Nam với
hoài băo xây đắp lại đất nước sau một cuộc chiến đằng đẵng dài với nhiều
đổ nát.
Nhưng ông đă nhanh
chóng phát hiện thực chất mục rữa của chế độ Cộng Sản. Đối với một người
ấp ủ nhiều lư tưởng dân tộc, đây có lẽ là một sự thất vọng to lớn, một
nỗi bất măn khôn cùng cho ông. Với niềm ưu tư chân thực cho vận mạng dân
tộc, ông đă đứng lên chọn con đường đấu tranh tích cực đầy chông gai, hy
sinh. Ông đă hiến dâng cả thời xuân trẻ của ông cho lư tưởng Tự Do, Dân
Chủ và ngày nay ông vẫn tiếp tục hy sinh trong ngục tù Cộng Sản để Sự
Thật luôn được tôn trọng.
Chế độ lao tù đỏ đă bị
toàn thế giới lên án v́ tính cách cực kỳ bạo ác. Bao người đă kiệt lực
nằm xuống sau những bức tường của các trại tù cải tạo. Địa ngục lao lư
là những ngọn lửa hủy hoại thể lực, nhưng h́nh như đối với Bác sĩ Nguyễn
Đan Quế, nó chỉ khiến ông thêm sôi sục bầu nhiệt huyết. Càng bị áp chế,
ông càng vùng dậy, đanh thép vạch trần tội ác và những vi phạm nhân
quyền của Đảng Cộng Sản. Ông đă nhiều lần trực tiếp gửi kháng thư đến
các tổ chức quốc tế và các chính khách Hoa Kỳ. Đồng thời, ông đă không
ngừng lên tiếng kêu gọi quần chúng đứng lên đ̣i hỏi Cộng Sản thực thi
Dân chủ và Đa nguyên chính trị.
Mặc dù bị cô lập với
thế giới bên ngoài qua nhiều năm tù đày và những tháng ngày bị quản thúc
ngoài tù, ông luôn theo dơi bước tiến của toàn thế giới trong kỷ nguyên
toàn cầu hóa. Với những thao thức của một sĩ nhân ái quốc, ông luôn suy
tư t́m một hướng thoát cho đất nước Việt Nam ra khỏi vùng đầm lầy chậm
tiến. Theo tinh thần này, ông đă phổ biến nhiều bài nghị luận về hoàn vũ
hóa và những sách lược kinh tế cho Việt Nam.
Ông
cũng lưu ư đến t́nh trạng của các nhà tranh đấu khác. Trong trường hợp
của Luật sư Lê Chí Quang, ông đă gửi lá thơ phản kháng vụ xử bất chính
này đến các tổ chức nhân quyền như Human Rights Watch, Robert F. Kennedy
Human Rights Center, Amnesty Internationale và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. Lá
thơ của ông đă được phái đoàn Mỹ dùng làm căn bản để phản đối vụ xử Lê
Chí Quang trong cuộc gặp gỡ Mỹ Việt về vấn đề nhân quyền vào tháng
11/2002.
Ông đặc biệt kỳ vọng
vào lớp người trẻ Việt Nam, thành phần rường cột của quốc gia. Ông nhận
định, tương lai Việt Nam đang nằm trong tay giới trẻ trong và
ngoài nước, chính thế hệ trẻ sẽ đưa Việt Nam mạnh tiến, góp mặt
chung với cộng đồng quốc tế. Sau lần ra tù lần thứ hai, ông đă
tâm sự với Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, anh ruột ông, rằng ông sẽ tập trung
95% thời giờ của ḿnh để làm việc cùng giới sinh viên, học sinh. Tờ báo
chui Tương Lai đă ra đời sau đó với đường hướng cổ động anh chị em sinh
viên, học sinh can đảm đứng lên đ̣i lại thực quyền cho dân tộc.
Ngoài ra ông cũng
nhiều lần lên tiếng tố cáo Đảng Cộng Sản trong việc nhượng đất cho Trung
Quốc, và vạch trần tính cách lũng đoạn của nhà cầm quyền trong mọi hoàn
cảnh, một trong những thí dụ là sự tŕ trệ vô tổ chức của chúng trong
việc cứu lụt miền Trung năm 1999.
Tiếng nói của Nguyễn
Đan Quế luôn làm Cộng Sản khiếp sợ, ông hiện hữu như một thách thức với
nhà cầm quyền. Bọn Cộng Sản nhức nhối từ hàng chục năm nay, bao thủ đoạn
được đưa ra để dập tắt tiếng nói lương tâm gây nhiều tác động trong quần
chúng này. Ba lần ông bị bắt giữ đều là những lần ông đă mạnh mẽ lên
tiếng. Lần thứ nhất, sau khi thành lập Mặt Trận Dân Tộc Tiến Bộ và phát
hành hai tờ báo chui Vùng Dậy và Toàn Dân Vùng Dậy, ông đă bị giam cầm
suốt mười năm, từ 1978 đến 1988. Lần thứ hai,vào ngày 14 tháng 6 năm
1990, sau khi đại diện Cao Trào Nhân Bản phổ biến lời kêu gọi các lực
lượng đấu tranh nỗ lực vận động cho một Việt Nam đa đảng, một xă hội tự
do công bằng. Ông đă trả giá tám năm tù cho những đ̣i hỏi chân chính
này. Lần cuối cùng, vào ngày 13/03/2003, với tinh thần tôn trọng sự
thật, ông đă đưa ra bản thông tin tố cáo bộ mặt lọc lừa của Cộng Sản khi
chúng tuyên truyền bịa đặt về sự tự do thông tin vốn dĩ không hề có dưới
chế độ đỏ. Ông đă bị bắt giữ bốn ngày sau đó, và cho đến nay vẫn bị biệt
giam chưa xét xử.
Khi không lay chuyển
được ư chí bất khuất của ông, Cộng sản đă nhiều lần dùng nhu thuật
khuyến dụ ông xuất ngoại, nhưng ông cũng đă khẳng khái từ chối, v́ đối
với ông, lưu đầy không có nghĩa là tự do.
Con đường ông đi, ḷng
quả cảm, trí lực của ông khiến cả thế giới sửng sốt và nể phục. Ông đă
được trao tặng Giải Nhân Quyền Raoul Wallenberg 1994, Giải Nhân Quyền
Robert Kennedy 1995, Giải Hellman/Hammett 2002. Nhiều lần ông đă được đề
cử làm ứng viên Giải Nobel Hoà B́nh; mới đây nhất, trong tuần qua Dân
Biểu Liên bang Hoa Kỳ Ed Royce cùng bảy Thượng Nghị Sĩ lại đề cử ông cho
Giải Nobel Ḥa B́nh 2004. Sự kiện này gây nhiều sượng sùng cho Cộng Sản
Việt Nam, nên chúng đă lên tiếng đả kích. Nhưng càng ồn ào phản kháng
chúng càng để lộ bộ mặt trơ trẽn ra toàn thế giới.
Đối với dân tộc Việt
Nam, mặc dù tư tưởng của ông đôi khi không đồng tương ứng với những ḍng
suy tưởng khác, nhưng không ai có thể phủ nhận được rằng cái tên Nguyễn
Đan Quế đă đi vào lịch sử, những bước chân ông đă làm hồng trang sử Việt.
Đất nước ghi ân ông, v́ cả gần ba mươi năm qua, ông luôn là hồi chuông
cảnh tỉnh, tiếng c̣i báo động những thủ đoạn đê hèn của Cộng Sản Việt
Nam; ông đă đưa ra một viễn kiến chính trị đầy tính nhân bản cho quê
hương Việt Nam. Ông là ư thức của khát vọng Tự do Dân chủ, là chân dung
của lư tưởng dân tộc: v́ hoài băo đất nước, ông đă từ chối vinh hoa cá
nhân, dấn thân cho một xă hội tươi đẹp. Tổ quốc Việt Nam cần những người
con như ông để có được một ngày mai tươi sáng hơn. Lời nhắn nhủ của ông
bao hàm niềm hy vọng cùng ḷng hy sinh như chính cuộc đời ông: “...c̣n
nhiều khó khăn, nhưng dân tộc tái sinh. V́ vậy chông gai mấy, chúng ta
cũng cùng nhau gánh vác.”
Cầu mong
tinh thần khí khái, dũng liệt của Bác sĩ Nguyễn Đan Quế sẽ khơi dậy niềm
tự hào dân tộc và lư tưởng quang phục quê hương vẫn c̣n tiềm tàng trong
ḷng mọi người chúng ta. Chúng ta sẽ không chỉ ngồi ngưỡng mộ ông, mà sẽ
có một hành động tích cực xây dựng đất nước. Cầu mong các thế hệ sau được
soi sáng bởi ngọn đuốc thiêng ông đă thắp, luôn có một ư thức dân tộc
trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Ước mong sức khỏe và thời gian sẽ cho phép
ông ghi lại những đoạn đường tranh đấu hào hùng của ông trong công cuộc
kiến tạo dân chủ trên hơn một phần tư thế kỷ qua. Cuốn hồi kư này, theo
thiển ư sẽ là một gia tài quư giá cho hậu thế.
Bác sĩ Cấn Thị Bích Ngọc (Montréal, Canada)
08/02/2004
Tự Do cho Việt Nam, Tự Do
cho Em Tôi
Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân
Lời người dịch: Nhân kỷ niệm một năm ngày Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế bị
bắt lần thứ ba tại Sài G̣n, báo National Review Online (NRO), một tạp
chí chính trị uy tín tại Mỹ có khuynh hướng bảo thủ, đă phổ biến bài sau
đây vào số báo ngày 17-3- 2004. Tác giả bài này là Bác Sĩ Nguyễn Quốc
Quân, bào huynh của Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế. Sau đây là bản dịch sang Việt
ngữ bài: “Freedom for Vietnam, Freedom for My Brother” trên báo NRO. (Nhà
báo Đinh Từ Thức)
Một năm trước đây, vào ngày 17-3-2003 công an Việt Nam đă
bắt em tôi là BS Nguyễn Đan Quế tại trước cửa nhà ông ở Sài G̣n. Là
người đă từ lâu vận động cho nhân quyền tại Việt Nam, BS Quế đă bị giam
từ hồi ấy và bị cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài.
BS Quế đă phạm tội ǵ? Theo nhà cầm quyền Việt Nam, vào
chiều hôm đó, ông ấy đang trên đường tới một quán cà phê để gửi qua
internet một số tài liệu bất lợi cho chính quyền. Đêm hôm đó, công an
tới xét nhà ông, tịch thu nhiều giấy tờ, trong số có bản thông cáo báo
chí phản bác lại lập luận của nhà cầm quyền (công bố năm ngày trước) nói
rằng ở Việt Nam có tự do thông tin. Bản thông cáo viết: “Chúng tôi tố
cáo trước thế giới rằng tất cả các phương tiện truyền thông tại Việt Nam
đều là công cụ của chế độ để đảng xử dụng vào mục tiêu tuyên truyền.
Ngay cả một tờ báo tư nhân độc lập cũng không có”. Trong thông cáo báo
chí, BS Quế cũng kêu gọi hỗ trợ cho Dự Luật Tự Do Thông Tin tại Việt Nam
năm 2003, do các Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Ed Royce và Zoe Lofgren đệ
tŕnh vào tháng Hai năm đó.
Vào tháng Năm năm ngoái, tôi được biết, dưới áp lực của Hoa
Kỳ và áp lực từ nhiều nơi khác, nhà cầm quyền Việt Nam đề nghị thả BS
Quế với điều kiện ông ấy phải rời khỏi Việt Nam. Nhưng đối với ông ấy, “cưỡng
bách lưu vong không phải là tự do” nên BS Quế vẫn tiếp tục ngồi tù.
Trước đó, BS Quế đă ba lần từ chối cơ hội rời khỏi đất nước.
Một trong những dịp đó là khi quân Bắc Việt kéo vào Sài G̣n trước năm
1975. BS Quế đă tới bến tầu khi gia đ́nh chúng tôi thoát đi trên một
chiếc tầu. Thay v́ cùng đi với chúng tôi, ông ấy đă quyết định ở lại. Là
con người lư tưởng, BS Quế nghĩ rằng với tư cách là một y sĩ đă được đào
tạo chuyên môn đầy đủ, ông ấy có thể đóng góp vào việc tái thiết Việt
Nam sau chiến tranh, ngay cả dưới chế độ Cộng Sản.
Chẳng bao lâu, ông ấy thấy rằng ḿnh đă lầm. Khi lên tiếng
phản đối chính sách y tế của nhà cầm quyền về việc cho cán bộ đảng được
ưu tiên trước người nghèo, BS Quế đă bị cách chức Trưởng Khu Nội Khoa
tại Bệnh Viện Chợ Rẫy. Bất b́nh trước t́nh trạng thiếu các nhân quyền
căn bản trên toàn quốc, BS Quế đă cùng với một số người lập ra Mặt Trận
Quốc Gia Tiến Bộ. Mặt Trận theo đường lối bất bạo động trong nỗ lực vận
động để nhà cầm quyền “giảm chi tiêu về quân sự, đầu tư vào các chương
tŕnh an sinh của người dân”, và đ̣i tổ chức bầu cử tự do, công bằng.
Mặt Trận Quốc Gia Tiến Bộ bành trướng mau lẹ, và được nhiều giới trí
thức tham gia. Mặt Trận xuất bản hai tờ báo chui và cả hai được giới
sinh viên, trí thức hưởng ứng rộng răi.
Nhà cầm quyền thấy đă đến lúc không thể chấp nhận những hoạt
động của tổ chức này. BS Quế bị bắt vào tháng Hai năm 1978 cùng với 47
người trong tổ chức. Năm người đă chết trong tù. Khi phản đối thẩm quyền
trại giam, ông đă bị biệt giam hai tháng trong xà lim một thước rưỡi x
hai thước thiếu thốn mọi tiện nghi vệ sinh. Nhờ vào những nỗ lực vận
động của Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International), BS Quế được thả vào năm
1988. Một lần nữa, ông ấy đă từ chối đi định cư tại nước ngoài và trở
thành hội viên Việt Nam đầu tiên của Ân Xá Quốc Tế và đồng thời ông cũng
không chịu im tiếng.
Năm 1990, được gợi hứng và phấn khởi bởi các phong trào
tranh đấu cho dân chủ tại Đông Âu, BS Quế cùng một số những người đồng
chí hướng thành lập Cao Trào Nhân Bản Việt Nam và vào ngày 11 tháng Năm
năm ấy, ông đă đại diện Cao Trào đưa ra một bản tuyên ngôn kêu gọi một
cuộc tranh đấu bất bạo động để thực hiện một thể chế tự do, dân chủ và
đa đảng tại Việt Nam. Lo sợ trước ảnh hưởng của BS Quế và sự lớn mạnh
của Cao Trào, nhà cầm quyền đă bắt ông lại vào ngày 14 tháng Sáu, 1990.
Tháng 11 năm 1991, qua một phiên ṭa trá h́nh chớp nhoáng trong nửa giờ,
Hà Nội đă xử BS Quế 20 năm tù khổ sai, v́ lư do “âm mưu lật đổ chính
quyền”.
Vào tháng tám năm 1998, do áp lực quốc tế, Hà Nội chịu
nhượng bộ, nói rằng sẽ thả BS Quế nếu ông chịu đi sống ở ngoại quốc. BS
Quế đă từ chối không chấp nhận, sau cùng ông vẫn được thả ra, nhưng bị
canh giữ tại gia. Và một lần nữa, ông ấy đă từ chối không chịu im tiếng.
Mặc dầu bị nhà cầm quyền thường trực canh chừng và luôn làm
khó dễ, từ nhà riêng, BS Quế tiếp tục viết và phổ biến những bài cổ vơ
tự do giao thương ở Việt Nam và chỉ trích chính sách của nhà cầm quyền
Cộng Sản đối với các tộc thiểu số và các thành phần đối kháng. Các đường
giây tiếp xúc với bên ngoài của ông bị cắt đứt, máy vi tính bị tịch thu,
công an ngày đêm canh giữ quanh nhà, ngăn cản khách viếng thăm và làm
khó dễ một số kư giả ngoại quốc.
Dầu vậy, bằng cách này hay cách khác, BS Quế đă đưa được
tiếng nói của ḿnh tới những người ủng hộ ông tại Việt Nam và tại Hoa Kỳ.
Năm ngoái, sau khi ông bị bắt lần thứ ba v́ đă cả gan bác bỏ lập luận
của nhà cầm quyền có tự do thông tin ở Việt Nam, mười hai vị khôi nguyên
Giải Nobel, kể cả Bác Học Torsten Wiesel, khôi nguyên Giải Nobel về Y
khoa và là Chủ tịch Ủy Ban Nhân Quyền của các Hàn Lâm Viện Quốc Gia Hoa
Kỳ đă cùng kư tên trong một văn thư yêu cầu nhà cầm quyền trả tự do cho
BS Quế.
Trong dịp kỷ niệm Ngày Nhân Quyền Cho Việt Nam năm ngoái tại
trụ sở Quốc Hội Hoa Kỳ, Bác Học Wiesel đă so sánh BS Quế như là một
Andrei Sakharov của Việt Nam v́ đă “kiên tŕ không chịu từ bỏ viễn kiến
của ông về một đất nước tự do dân chủ và nỗ lực của ông để hoàn thành nó”.
Mười năm trước đây, Quốc Hội và Tổng Thống Mỹ đă chọn ngày
11 tháng Năm, ngày BS Quế công bố bản tuyên ngôn năm 1990, là Ngày Nhân
Quyền cho Việt Nam. Cùng với các lănh tụ lưỡng đảng tại Quốc Hội hàng
năm chúng tôi vẫn kỷ niệm ngày này kể từ năm 1994. Năm nay, chúng tôi
lại kỷ niệm ngày này, để nuôi dưỡng niềm hy vọng của BS Quế về một nước
Việt Nam tự do, và đó cũng là ước vọng chung của dân tộc Việt Nam.
BÁC SĨ NGUYỄN ĐAN QUẾ
được HÀN LÂM
VIỆN KHOA HỌC NỮU ƯỚC
tặng GIẢI NHÂN
QUYỀN HEINZ R. PAGELS năm 2004
Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế,
người đă bị nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam bắt lần thứ ba trong 25 năm
và đang bị biệt giam từ ngày 17-3 năm 2003, đă được Hàn Lâm Viện Hoa Học
Nữu Ước chọn để tặng giải nhân quyền năm 2004.
Qua văn thư ngày
8-6-2004, ông Ellis Rubinstein, Chủ tịch Hàn Lâm Viện Khoa Học Nữu Ước
(New York Academy of Sciences), đă thông báo cho Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân
biết bào đệ của ông là Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế được Hàn Lâm Viện Khoa Học
Nữu Ước chọn để nhận giải Heinz R. Pagels về Nhân Quyền dành cho Khoa
Học Gia năm 2004. Văn thư cho biết Bác Sĩ Quế đă được chọn nhận giải này
“để ghi nhận ḷng can đảm và tinh thần trách nhiệm nổi bật của ông
với tư cách một bác sĩ y khoa đă hy sinh phục vụ cho phúc lợi và sức
khỏe của nhân dân Việt Nam và đă tranh đấu bất bạo động để cải thiện
nhân quyền tại Việt Nam”. Giải thưởng sẽ được trao tặng tại buổi
họp thường niên của Hàn Lâm Viện tại Nữu Ước vào ngày 13-9-2004.
Hàn Lâm Viện Khoa Học
Nữu Ước được thành lập từ năm 1817, là một trong những Hàn Lâm Viện lâu
đời nhất tại Hoa Kỳ và là một tổ chức độc lập, vô vị lợi, hiện có gần 25
ngàn thành viên trong giới khoa học, kỹ thuật và xă hội, rải rác trên
150 quốc gia trên thế giới.
Ủy Ban Nhân Quyền của
Hàn Lâm Viện được thành lập năm 1978 để ủng hộ và cổ vơ nhân quyền trong
giới khoa học, y tế, kỹ sư và giáo dục trên thế giới. Ủy Ban chú tâm tới
các đồng nghiệp trong giới khoa khọc bị bắt, bị tù đầy hoặc không được
quyền theo đuổi khoa học, trao đổi những kết quả t́m ṭi với đồng nghiệp
và đại chúng, hoặc bị giới hạn tự do di chuyển.
Ủy Ban hoạt động dựa
trên chính sách căn bản của Hội Đồng Khoa Học Quốc Tế (International
Council for Science) và bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp
Quốc (United Nations Universal Declaration of Human Rights). Hàng năm,
Hàn Lâm Viện vinh danh những khoa học gia đă đóng góp vào lănh vực nhân
quyền bằng giải thưởng Heinz R. Pagels. Giải này mang tên Tiến Sĩ Heinz
R. Pagels (1939-1988), ông từng là nhà vật lư học và một tác giả nổi
tiếng, vốn là Giám Đốc Điều Hành của Hàn Lâm Viện Khoa Học Nữu Ước, và
là Chủ Tịch Liên Minh Quốc Tế Nhân Quyền (International League for Human
Rights).
Nhiều nhân vật nổi
tiếng thế giới trong lănh vực vận động nhân quyền đă có tên trong danh
sách những người được Hàn Lâm Viện Khoa Học Nữu Ước tặng giải Nhân
Quyền, như bác học Nga Andrei Sakharov, khôi nguyên giải Nobel về Hoà
B́nh, là người đầu tiên được tặng giải năm 1979, và nhà vật lư học Trung
Quốc Fang Li-Zhi, vào năm 1988...
Đây là lần thứ tư Bác
Sĩ Nguyễn Đan Quế được tặng giải thưởng cao quư về nhân quyền: năm 1994,
ông được Tổ Chức Nhân Quyền của Quốc Hội Hoa Kỳ (Congressional Human
Rights Foundation) tặng giải Raoul Wallenberg; năm 1995, được Tổ Chức
Tưởng Niệm Robert Kennedy tặng giải Robert Kennedy; năm 2002, được Tổ
Chức Human Rights Watch tặng giải Hellman/Hammett. Ngoài ra, kể từ hơn
mười năm qua, năm nào Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế cũng được một số dân biểu
nghị sĩ thuộc Quốc Hội Liên Bang Hoa Kỳ đề cử nhận giải Nobel về Ḥa
B́nh./.
(Tin của Ủy Ban Quốc
Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản)
Dưới đây là bản dịch
văn thư Hàn Lâm Viên Khoa Học Nữu Ước gửi Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân:
Kính thưa Bác Sĩ
Nguyễn,
Tôi rất vui mừng báo
tin để Bác Sĩ hay, bào đệ của ông là Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế, người đă
từng bị giam trong t́nh trạng cô lập kể từ khi bị bắt lần chót vào ngày
17-3-2003, đă được Hàn Lâm Viện Khoa Học Nữu Ước trao tặng giải Heinz R.
Pagels về Nhân Quyền dành cho các Khoa Học Gia năm 2004. Bác Sĩ Quế đă
được chọn tặng giải này để ghi nhận ḷng can đảm và tinh thần trách
nhiệm nổi bật của một y sĩ đă hy sinh phục vụ cho phúc lợi và sức khỏe
của người dân Việt Nam và tranh đấu bất bạo động để cải thiện nhân quyền
tại Việt Nam.
Giải thưởng sẽ được
trao tặng tại cuộc họp thường niên của Hàn Lâm Viện vào ngày 13-9-2004
tại trụ sở trung ương của Hàn Lâm Viện ở 2E đường 63 thành phố Nữu Ước.
Chúng tôi sẽ rất mừng nếu ông có thể tham dự cuộc họp của chúng tôi và
nhận giải thưởng thay mặt cho bào đệ ông. Thiệp mời với những chi tiết
về việc này sẽ được gửi tới ông sau.
Chúng tôi thành thật
hy vọng rằng Bác Sĩ Quế sẽ được trả tự do ngay tức khắc dựa trên lư do
nhân đạo. Chúng tôi mong đợi sẽ được gặp Bác Sĩ tại cuộc họp.
Ellis
Rubinstein Joseph L.
Birman
Chủ Tịch kiêm Giám Đốc
Điều Hành Chủ Tịch
Hàn Lâm Viện Khoa Học
Nữu Ước Ủy Ban Nhân Quyền
Tiểu Sử Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế
Nguyễn Đan Quế và khát vọng Tự Do Dân Chủ
Gởi Nguyễn Đan Quế (Thơ Trang Châu)
Freedom for Vietnam, Freedom for My Brother
Tự do cho Việt Nam, tự
do cho em tôi
BS
Nguyễn Đan Quế được tặng Giải Nhân Quyền Heinz R. Pagels 2004
BS Nguyễn Đan Quế bị chuyển ra Thanh Hóa, Bắc Việt
Liên Hiệp Quốc lên án Cộng Sản Việt Nam giam giữ BS Nguyễn Đan Quế
|