![]() |
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Thảm trạng buôn bán phụ nữ |
|
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Bản lên tiếng về thảm trạng buôn bán phụ nữ, trẻ em Việt Nam
HỘI QUỐC TẾ Y SĨ VIỆT NAM TỰ DO6338 Victoria Avenue Suite 6, Montréal, Québec, CANADA H3W2S5 Website: www.hqtysvntd.org
BẢN LÊN TIẾNG VỀ THẢM TRẠNG BUÔN BÁN PHỤ NỮ, TRẺ EM VIỆT NAM
Nhận định rằng:
Từ nhiều năm nay bao tệ nạn xă hội đang xảy ra trên đất nước Việt Nam đưa đến sự suy đồi của nền đạo đức dân tộc vốn vẫn là niềm tự hào cho tất cả người dân Việt. Gần đây nhất là thảm trạng buôn bán phụ nữ, trẻ em Việt Nam gây chấn động lương tâm toàn thế giới, nhưng nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam vẫn im lặng đồng lơa.
Ngày 23 tháng 1/2004, đài truyền h́nh NBC đă tŕnh chiếu trên toàn nước Mỹ một phóng sự về thảm nạn buôn bán trẻ em Việt Nam trong các động măi dâm tại Cam Bốt. Trong số các đứa trẻ đáng thương này có em chỉ mới lên 5. Theo lời bà Bộ Trưởng Đặc Trách Vấn Đề Phụ Nữ Mu Sochua, nạn ấu dâm đang thịnh hành tại Cam Bốt, và có khoảng 30000 trẻ em đang bị khai thác trong dịch vụ vô nhân này. Một nguồn tin khác cho biết đa số các nạn nhân là trẻ em Việt Nam.
Ngày 2 tháng 3/2004, trên mạng lưới điện tử eBay, đơn vị Đài Loan, 3 món hàng được đưa ra đấu giá, đó là 3 thiếu nữ Việt Nam, kèm h́nh ảnh và những ghi chú về thể lệ “giao hàng”. Những món hàng biết nói này được rao bán với giá từ 180500 đô la Đài Loan (US$5400). Sự kiện ô nhục này chỉ là một trường hợp tiêu biểu của sự chà đạp nhân phẩm người phụ nữ Việt Nam đă hiện hữu từ nhiều năm trong sự thờ ơ của nhà cầm quyền Cộng sản. Dịch vụ môi giới “lấy chồng Đài Loan” đă phát triển mạnh mẽ gần 10 năm nay, và thực chất là sự mua bán phụ nữ. Các thiếu nữ Việt Nam v́ hoàn cảnh khốn khó phải hy sinh hạnh phúc, phẩm tiết, và đại đa số bị ngược đăi như những nô lệ t́nh dục, tôi mọi lao động, nhiều người c̣n bị mua đi bán lại sau đó. Theo báo Tuổi Trẻ trong nước, vào cuối năm 2003, đă có đến hơn 65000 phụ nữ Việt Nam nhập cảnh Đài Loan sống cuộc sống địa ngục.
Những thảm cảnh trên là nỗi nhục cho dân tộc Việt Nam. Thái độ dung túng những hoạt động tội ác này cho thấy bản chất phi nhân, phản dân tộc của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam. Trách nhiệm của những người lănh đạo trong một xă hội nhân bản là phải đảm bảo cơm no, áo ấm, bảo vệ nhân phẩm, nhân quyền, chú trọng đến sự giáo dục cho toàn dân. Sau gần 30 năm chấm dứt chiến tranh, đất nước lẽ ra phát triển phồn thịnh, nhưng nhà cầm quyền Cộng sản đă luôn đi ngược với trào lưu tiến hóa, đưa đất nước Việt Nam vào con đường suy thoái trên mọi b́nh diện.
V́ những lư do trên, Hội Y Sĩ Quốc Tế Việt Nam Tự Do trân trọng lên tiếng:
Ngày 30 tháng 3, năm 2004
Bác sĩ Đinh Xuân Anh Tuấn Bác sĩ Trần Đ́nh Thủy Chủ tịch, Hội Đồng Đại Diện Chủ tịch, Ban Chấp Hành
Bác sĩ Cấn Thị Bích Ngọc
Tuổi thơ, một danh từ xứng đáng được vinh danh bởi đây là hành trang cần thiết đưa ta vào đời.
Bước vào đời là chấp nhận những đặc ân may mắn lẫn vạn thử thách nhiêu khê, là sau những tiếng cười, lấp ló những gian truân. Ai cũng phải trải qua những giờ phút quạnh hiu, hoang mang trước những quay quắt của cuộc đời. Chính những lúc đó kỷ niệm thơ ấu trở về như những an ủi êm đềm, như sự khích lệ nhẹ nhàng cần thiết. T́m về tuổi thơ trong khoảnh khắc để giữ lấy nghị lực niềm tin, để t́m lại hơi thở, đặt lại ư nghĩa cho quăng đời c̣n lại. V́ thế tuổi thơ là phần di sản vô giá điểm tô cuộc sống nhân loại, là chiếc phao trong xoáy nước vô t́nh, là chiếc nệm dịu dàng giữa muôn vàn thử thách.
Với một tuổi thơ thật đẹp, tôi luôn có một niềm tin sống mặc những bao phủ của trầm luân. V́ thế, tôi cố vun xới tô hồng cho tuổi thơ các con tôi để chúng có những điểm tựa tâm linh êm ái sau này. Một trong những giây phút ngọt ngào của tôi là t́m gặp những nụ cười hồn nhiên, những gương mặt rạng rỡ của các cháu nhỏ trong sân trường những lần đi đón con. Ôi thiên đàng tuổi nhỏ mà bao thế hệ đă trải qua... Tôi cảm nhận rằng đời sống thật đẹp dẫu có những gập ghềnh.
Ngoài giá trị tinh thần này, tuổi thơ là phần đời quan trọng nhất của con người, là kỳ vọng lớn lao của tổ quốc. Một giang sơn có cẩm tú, một dân tộc có tinh hoa, một đất nước có trổ hoa đều tùy thuộc vào sự ra công vun xới của những người có trách nhiệm với thế hệ nhi đồng. Để gầy dựng một con người ưu tú, chúng ta cần phải đầu tư khoảng 22 đến 30 năm đầu tiên vào việc giáo dục. Trong suốt quăng đời thơ trẻ, vai tṛ của các thiếu nhi, thanh niên nằm trong việc ra sức học hỏi mở mang tâm trí. Ở hải ngoại, các em bé Việt Nam như những búp non nơi vùng đất ph́ nhiêu, mạnh mẽ vươn lên trước ánh mặt trời; các em là biểu tượng của những tinh anh, những trí tuệ của ngày mai, bởi các em được sinh trưởng trong vùng đất tự do, no ấm, được chăm lo trong t́nh thương yêu bảo bọc của gia đ́nh.
Nh́n về quê mẹ, ḷng nhuốm những ngậm ngùi; cũng luân lưu một ḍng máu Lạc Hồng, sao trẻ thơ Việt Nam phải cam chịu những số kiếp oái ăm đầy bất công. Trong chế độ đỏ, phấn trắng bảng xanh, khuôn viên nhà trường đă trở thành giấc mơ xa hoa không bao giờ với được, trái lại những băi rác to lớn hôi tanh, những vỉa hè dơ bẩn trở thành nơi nương tựa t́m kế sinh nhai của nhiều em. Trong thành phố mang tên người phản quốc, thống kê của Comité du Travail et des Invalides đă đưa ra con số hàng vạn đứa trẻ phải tự lăn lộn nuôi thân. Một trong những h́nh ảnh tiêu biểu về nước Việt Nam dưới mắt người ngoại quốc là từng hàng trẻ em túa quanh họ hoặc để ăn xin, hoặc để mời chào những món hàng, những dịch vụ đủ loại; đấy là những đứa trẻ gầy g̣ xanh xao với đôi mắt mở to lạ lẫm trước những máy móc thông dụng.
Ai cũng tự hỏi nền giáo dục Việt Nam sẽ đi về đâu khi các đối tượng măi tất bật với những lo toan trước tuổi về miếng cơm manh áo. Ở một đất nước với 80 triệu dân số mà đến 60% là giới trẻ chưa đến ba mươi tuổi, vào năm 1994 theo thống kê của UNESCO, người ta chỉ liệt kê được 130.000 sinh viên đại học; thêm nữa phẩm chất chương tŕnh đại học Cộng Sản được chính một giáo sư trong nước so sánh ngang với tŕnh độ phổ thông cấp bốn. Theo dự phóng của Tổ Chức Liên Hiệp Quốc Tế về Dân Số (UNFPA) và của Tổng Cục Thống Kê Hà Nội, vào năm 2005 số trẻ em bỏ học sau 11 tuổi có thể lên tới 25,5% (nam) và 34,5% (nữ), và sau 17 tuổi, những con số này được ước lượng là 71% và 79%. Chúng ta đă xa lắm rồi thiên đường tuổi trẻ được vẽ vời bởi ông Hồ Chí Minh ngày 02/09/1945: "Từ giờ phút này trở đi các em nhận được một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam, một nền giáo dục của một nước độc lập"; chúng ta có thể giúp ông thêm vào để lời phát biểu này được trung thực hơn, "một nền giáo dục xă hội chủ nghĩa nhận ch́m ít nhất ba thế hệ và đẩy đất nước vào hố thẳm của sự ngu dân, khánh kiệt và suy vong".
Một thảm cảnh khác đang làm cả thế giới bàng hoàng và khứa đau con tim của những người dân Việt. Phim phóng sự của nhóm kư giả Dateline chiếu trên đài NBC ngày 23 tháng 1/2004 đă đưa ra những h́nh ảnh kinh hoàng của địa ngục trần gian mà rất nhiều trẻ em Việt Nam là nạn nhân. Nhiều bé gái Việt Nam tuổi chỉ từ 5 đến 10 đă bị bán và đưa qua Nam Vang trong những động ấu dâm. Hiện giờ một dịch vụ măi dâm rất ăn khách là những cô gái (hay những đứa bé?) thật trẻ, tuổi chỉ từ 18 trở xuống. Theo ước lượng của bà Mu Soc Hua, Bộ Trưởng Đặc Trách Vấn Đề Phụ Nữ, có khoảng 30 ngàn trẻ em dính líu vào thảm nạn mại dâm tại Cam Bốt. Thật đau ḷng thay cho các em thiếu nhi, càng xót xa hơn khi biết rằng đa số nạn nhân là người Việt Nam.
Đây là một niềm đau cho cả dân tộc, có đất nước nào trên ḍng lịch sử với niềm tự hào trên 4000 năm văn hiến đă ruồng bỏ những đứa con thơ từ thuở lọt ḷng. Ôi những đứa bé lạc loài ngay từ thuở lên năm, những đứa bé dạn dày sương gió khi vẫn c̣n bập bẹ những câu nói đầu tiên. Đâu ṿng tay yêu thương của mẹ cha, đâu gia đ́nh, làng xóm thân quen..., tất cả chỉ như truyện thần thoại. Đời sống của các em là giá cả phân định, là những dịch vụ oan khiên hủy hoại đời non dại và cả một khoảng đời trước mặt.
Ôi Tuổi Thần Tiên của nhạc sĩ Phạm Duy đă bị chà đạp cưỡng đoạt, sẽ c̣n lại ǵ cho em khi phần gia sản vô giá đă chẳng bao giờ nằm trong hành trang vào đời của các em. Ôi những mầm non bị vùi dập khi chưa kịp hé mở một màu xanh; ở quê hương chẳng c̣n mùa xuân, thiên đàng tuổi nhỏ đă như cánh én xa bay mịt mờ. Trong trí óc băng trinh màu giấy, sẽ chẳng bao giờ ngọng nghịu những bài đồng ca, cũng chẳng bao giờ ṛn ră tiếng cười thủy tinh không vướng bận ưu tư, có chăng chỉ là tiếng thét đớn đau, tiếng kêu uất hận, nào có ai nghe để an ủi vỗ về…
Các em gái Việt Nam, các em là những cội mầm bị bứt rời từ vùng đất khởi nguyên, bị ném vào một vũng śnh lầy đầy độc tố. Do bản năng sinh tồn, các em sẽ sống nhưng cuộc sống đầy sóng gió với định mệnh khắc nghiệt. Nhánh cây gầy của các em có ngày sẽ đơm hoa? hay sẽ gẫy gập trước cơn gió bạo tàn của lũ người vô nhân chỉ biết lấy tiền bạc làm thước đo cho mọi hành động. Các em đă không chọn cuộc sống loài người nhưng các em đă hiện hữu, các em không gây ra tội ác nhưng bây giờ chính các em phải gánh lấy những tội t́nh nghiệt ngă.
Ai là kẻ chịu trách nhiệm trước những thảm kịch của tuổi thơ Việt Nam? Lạ lùng thay tại đất nước sân khấu của những bi kịch đau thương, cả một sự im lặng bao phủ trong khi toàn thế giới xôn xao căm phẫn, có lẽ chăng đó là sự im lặng của một thủ phạm, một đồng lơa, một đao phủ đă nhẫn tâm hành quyết cả một thế hệ tuổi thơ.
Chúng ta, những người được may mắn nh́n các con tung tăng đến trường mỗi buổi sáng, chúng ta phải làm ǵ để cứu vớt những đứa bé bất hạnh này?
Đây là một câu hỏi đang ray rứt lương tâm người viết, ta có đành nào ngoảnh mặt làm ngơ trước những búp măng Việt Nam đang tơi tả trong giông băo???
Bác sĩ Cấn Thị Bích Ngọc (Montréal, Canada) 21/03/2004
Bản lên tiếng về thảm trạng buôn bán phụ nữ, trẻ em Việt Nam
|
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||